Nếu như nước mắt là ngôn ngữ câm lặng của nỗi đau.
Nếu như im lặng là sự hùng biện cuối cùng của nỗi buồn.
Thì vô cảm là sự ngụy biện cho một trái tim đã quá nhiều nỗi đau dồn nén.
Khi người ta còn khóc nghĩa là người ta vẫn chưa đi hết tận cùng nỗi đau. Còn khi đã đủ đau khổ và quá sức chịu đựng người ta sẽ chẳng bao giờ khóc nữa !